Về xứ ngàn hoa

Về xứ ngàn hoa

Về xứ ngàn hoa

Về xứ ngàn hoa

Khi cái nóng của những ngày cuối hạ chớm thu trùm xuống vùng đồng bằng làm cho ta luôn có cảm giác bức bối, làm cho đôi chân của những kẻ mang trong mình dòng máu lãng du cứ muốn nhúc nhích

Ta muốn lang thang đâu đó để trốn chạy ánh nắng làm rát bỏng những đôi bàn chân, ánh nắng nhuộm đến nâu sồng làn da ngay tắp lự nếu ta trực diện. Còn gì phân vân nữa mà không vác ba lô lên xứ hoa anh đào để lòng được xoa dịu, để hồn có những phút giây thảnh thơi mà mộng mơ theo cánh chim trời, để thị giác hòa vào thiên nhiên được xem là thiên đường của cao nguyên trung phần. Thành phố ngàn hoa vẫy gọi bao người lữ thứ đến với mình. Let’s go.

Những con đèo về Đà Lạt luôn làm ta pha trộn cái cảm giác hồi hộp lẫn háo hức. Không hồi hộp sao được khi xe liên tục leo qua những cung đường ngoằn ngoèo, uốn lượn theo sườn núi. Những vách đá dựng đứng như muốn đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Băng qua Khánh Lê trong những chiều mưa bất chợt chẳng khác gì tham gia vào một trò chơi cảm giác mạnh khi những thác nước từ trên núi cao tuôn xối xả và sương mù dày đặc. Những cú ngoặt tay lái xoay tròn ở những khúc cua khúc khuỷu làm ta thót tim.

Đà Lạt - Thành phố ngàn hoa

Lúc xe vừa chạm lưng chừng đèo, cái lạnh đã bắt đầu ve vuốt làn da tăng thêm sự háo hức được hòa mình vào xứ lạnh. Những cánh rừng còn sót lại là những thảm thực vật nhiều màu sắc cứ vút qua cửa kính ô tô tạo cho ta cảm giác như rừng xanh ôm lấy những đứa con của mình mà vỗ về, e ấp. Đứng co ro trong cái lạnh lúc chiều buông nơi đỉnh đèo nghe ngàn thông reo lúc chạm ngõ Đà Lạt, ta như được chui vào một căn phòng máy lạnh khổng lồ khi những làn gió thổi hơi mát phà vào mà mơn man cơ thể. Bên dưới những thung sâu sương đã giăng trắng xóa tự bao giờ. Ánh nắng hoàng hôn nơi cao nguyên cũng khẽ khàng, lặng lẽ trên những vòm cây, trên những tán lá rừng rồi âm thầm tan biến nhường lại cái không gian loang loáng màu trong bảng lảng hơi sương. Những vườn rau nhà vòm trên các sườn đồi, dưới những thung lũng hay ven lộ đã bắt đầu lên đèn. Du khách như lạc vào dải ngân hà của một đêm trời trong với bạt ngàn ánh điện sáng lấp lánh như những ánh sao đêm.

Ta cứ chầm chậm để “lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ” từng nhịp, từng nhịp khoan thai của đất trời mà các giác quan của ta có thể cảm nhận được. Sau những canh giờ náo nhiệt của thành phố về đêm, ta lại rơi vào sự tịch mịch, trầm lắng vốn có của phố thị trên cao mà những thành phố nơi đồng bằng không bao giờ có được. Âm thanh ào ào của biết bao phương tiện sớm chìm sâu rồi tắt hẳn trong màn mưa đêm nhè nhẹ.

Ta nghe được cả tiếng của những giọt nước từ mái ngói, tiếng của những giọt sương đêm ngưng đọng đâu đó trên những cành cây, ngọn cỏ rơi xuống quyện vào từng thớ đất đỏ bazan của miền cao. Chỉ tiếc rằng tiếng thông reo giờ chỉ còn nghe xao xác khi sự đô thị hóa đã lan ra đến tận đỉnh các ngọn đồi.

Thành phố như một cô sơn nữ ỡm ờ ngủ nướng mà không muốn dậy lúc những con chim đã cất tiếng gọi đàn, lúc những nụ hồng trước sân đã rung rinh hé cánh từ khi nào rồi. Tiết trời của nơi cao hơn mặt nước biển tận 1500m làm cho ta chỉ muốn kéo chiếc khăn bông trùm kín đầu chờ ánh nắng đầu ngày xuyên những tia hình rẻ quạt qua những tán lá thông vẫy gọi.

Còn gì thú vị hơn khi được ngồi chót vót trên cao nơi sườn đồi nhấm nháp ly cà phê chuẩn vị tận hưởng sự đỏng đảnh của thời tiết Đà Lạt. Mới bàng bạc hơi sương phủ mờ những con đường ngoằn ngoèo lên xuống điệp trùng đã thấy nắng xuyên qua lá. Mới trong xanh dịu vợi đã thấy mây phủ tứ bề và lất phất mưa bay. Gã bartender khổng lồ nào đó khéo pha nhiều sắc thái trong một ngày của ly rượu thời tiết nơi cao nguyên Lâm Viên này để những du khách đến từ đồng bằng cứ mãi mê thưởng thức từng giọt mà say, mải mê ngất ngây mỗi khi có dịp.

Đà Lạt còn được mệnh danh là Xứ sở hoa anh đào, với mỗi bước chân ta qua, đều được hoa chào đón

Người ta mệnh danh nơi này với biết bao tên gọi mỹ miều. Nào là “Thành phố mộng mơ”, “Thành phố ngàn hoa”, “Miền đất lạnh”, “Xứ sở hoa anh đào”... Chẳng ngoa chút nào khi mỗi bước chân ta qua đều được hoa chào đón. Bao loài hoa chỉ chọn nơi này để mà khoe sắc. Hoa mọc quanh bờ rào, hoa nở vàng ươm ven những con dốc dài, hoa tràn ra cả những vạt đồi rộng. Những đóa hồng với muôn sắc màu ngạo nghễ lay trong gió giữa những con đường lớn với bao người lại qua. Dường như người ta chẳng cần chăm chút gì nhiều vì nơi đây là đất của hoa. Có những loài hoa chỉ luôn xinh tươi xứ này vì nếu rời xa Đà Lạt chẳng khác chi em bé còn ẵm ngửa mà mồ côi mẹ. Bầu vú sữa là nguồn đất đỏ bazan và khí hậu nơi đây đã nuôi dưỡng từng tế bào của chúng để cho ra những đóa hoa rực rỡ mà không cần “hứng như hứng hoa” như ở những nơi khác. Những cái tên như Phượng tím, Anh Đào, Mimosa, Lavender... mà khi được nhắc đến ta nghĩ ngay nơi này. Những làng hoa dọc theo những con đường hướng ra ngoại thành bạt ngàn muôn sắc. Đi giữa muôn sắc muôn loài làm lòng dịu lại, làm ta thêm trân quí những gì mà thiên nhiên ban tặng.

Đến Đà Lạt để được ngồi ngắm cảnh và thưởng thức ly cà phê thơm lừng phố núi đối với những con người quanh năm bận rộn được xem là lạc thú. Không nơi đâu có những không gian cà phê đẹp và mênh mông như ở xứ sở sương mù này. Những quán cà phê bao phủ cả một quả đồi được thiết kế công phu trở thành điểm đến lý tưởng chẳng những của các bạn trẻ mà còn của đủ giới. Túi mơ to, Near, Horizon, Kombi Land... luôn đông khách. Khác với sự náo nhiệt của quán xá nơi thành phố đồng bằng, không gian vắng lặng nơi đây là chốn cho ta chút tĩnh tâm để tạm xa rời cuộc sống hiện đại trong những phút giây ngắn ngủi. Âm nhạc nhè nhẹ ru hồn người hòa quyện cùng sự tĩnh mịch của đất trời đưa ta trôi theo bồng bềnh gió mây và những màn sương giăng mờ nơi sườn núi.

Con người nơi đây cũng hiền hòa như tiết trời, cũng dịu dàng, thân thiện như những đóa hồng trước hiên nhà. Bạn chủ homestay thấy tôi ôm cây guitar rung lên gam trưởng đã cất giọng bài Đà Lạt hoàng hôn của Minh Kỳ ngọt lịm. Nụ cười dễ mến của chàng trai trẻ lúc chia tay làm quyến luyến bước chân những kẻ mang trong mình máu lãng. Mấy đứa em Đà Lạt chiêu đãi ông anh món cá lăng trứ danh xứ núi đến nỗi khi về rồi mà hương vị của món ăn, hơi ấm tình anh em và cả những giọt nước mắt nhớ quê cứ dùng dằng kẻ ở người đi.

Đà Lạt giờ không còn là thành phố buồn với người lưa thưa chìm dưới sương mù nữa. Nơi đây giờ đã thành điểm đến lý tưởng của du khách thập phương khiến những xưa cũ phôi phai. Nhưng những ban mai trễ nải vẫn bàng bạc sương và lòng lữ thứ vẫn chùng chình khi nghe những lời ca xưa cũ. Để người đi lại níu bước quay về...

Nguồn: Bùi Duy Phong - https://baotainguyenmoitruong.vn

 

Chia sẻ:
Khách hàng
TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG
2017 Copyright © TRUNG TÂM QUAN TRẮC - KỸ THUẬT TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG TỈNH BÌNH DƯƠNG. Web Design by Nina.vn
Đang online: 27   |   Tổng truy cập: 775870